Khi Dương Minh gặp phải một vấn đề khó khăn, người đầu tiên hắn nghĩ đến luôn là Tôn Khiết. Dù thế nào đi chăng nữa, trong số những người phụ nữ bên cạnh hắn, chỉ có Tôn Khiết là người có đầu óc nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất.

Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận còn nhỏ, còn Tiếu Tình thì tính cách quá hiền lành, không thể gọi là người biết âm mưu quỷ kế. Còn Vương Tiếu Yên thì lại quá bá đạo, chẳng cần phải chơi trò thủ đoạn làm gì. Chính vì thế, trong lĩnh vực này, người có năng lực thực sự chỉ có duy nhất Tôn Khiết.

Nhưng cũng may, như vậy còn tốt, vì Dương Minh không mong những người con gái bên cạnh mình biết dùng thủ đoạn. Nếu không, chưa kịp dùng với người ngoài đã dùng để đối phó với người trong nhà, vậy chẳng phải phiền phức lắm sao?

Dương Minh đến công ty của Tôn Khiết. Thư ký của nàng đã quen mặt hắn rồi, nên không hỏi nhiều, để hắn tự vào trong văn phòng.

Dương Minh gõ cửa, nghe thấy giọng nói của Tôn Khiết:

– Mời vào!

Đẩy cửa bước vào, rồi thuận tay đóng lại. Vì khi đóng cửa làm ra tiếng động lớn, khiến Tôn Khiết nhíu mày ngẩng đầu lên. Vừa định trách cứ thì thấy Dương Minh, nhất thời sửng sốt hỏi:

Dương Minh? Sao cậu lại đến đây?

– Sao anh lại không thể đến? Nhớ em, nên đến thăm em!

Dương Minh dõng dạc nói.

Tôn Khiết liếc hắn một cái, rõ ràng là không tin lời nói này rồi:

– Giữ những lời ma quỷ này để lừa mấy cô nữ sinh đi, cậu nghĩ rằng tôi sẽ tin sao?

Dương Minh cười gượng hai tiếng, Tôn Khiết rất tỉnh táo, không dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những thứ bên ngoài tác động vào tư tưởng của nàng.

– Có chuyện gì cứ nói thẳng đi. Ngại hoài không thấy khó tiêu sao?

Tôn Khiết thấy Dương Minh xấu hổ như vậy, mỉm cười nói.

– Ặc. Đã bị em nhìn trúng rồi, lợi hại thật. Tuy rằng tính cách của anh tương đối háo sắc, nhưng không đến mức bị sắc làm điên cuồng. Trong phòng làm việc của em cũng không thể tùy ý làm bậy. Buổi tối chúng ta về nhà đi.

Dương Minh giả vờ ngây thơ nói:

– Tuy nghe có vẻ khó nghe, nhưng anh luôn là người chính trực. Em đừng mê hoặc anh nha!

Tôn Khiết nghe Dương Minh nói loạn một hồi, nhất thời bật cười, trừng mắt hỏi:

– Vậy được rồi, để tối tính. Bây giờ tôi phải đi họp!

Nói xong, nàng định đứng dậy.

Cho đến giờ, Dương Minh vẫn chưa nghĩ ra biện pháp đối phó với Tôn Khiết, liên tục thất bại. Ban đầu định chơi trò đùa chút, nhưng không ngờ lại bị nàng đạp một cái, lọt xuống hố.

Tôn Khiết mỉm cười, nhàn nhã dựa vào ghế, nhếch chân phải lên, gác lên chân trái, nhìn rất mê hoặc. Tuy vậy, Dương Minh không dám nói đùa nữa, ai biết hậu quả sẽ ra sao?

Ngồi trên ghế salon, nhìn Tôn Khiết, hắn nói:

– Em yêu anh, anh có chuyện muốn thương lượng với em.

Nghe Dương Minh gọi mình là “em yêu”, khóe miệng Tôn Khiết giật giật, muốn phản bác nhưng lại không nói gì, yên lặng ngồi đấy, ý bảo hắn cứ tiếp tục.

– Cuối tuần này có một buổi triển lãm châu báu của Hiệp hội Châu báu Hoa Hạ.

Dương Minh thu lại vẻ cười đùa, nghiêm nghị nói:

– Công tác bảo vệ cho buổi triển lãm lần này do công ty Danh Dương phụ trách.

– Công ty của cậu? Thật không?

Tôn Khiết đã biết thân phận của Dương Minh, nên cũng đoán ra được rằng ông chủ đứng sau Danh Dương chính là hắn.

Dương Minh gật đầu, tiếp tục:

– Đây là nhiệm vụ bảo vệ quan trọng nhất từ trước đến nay của công ty bảo an. Nếu hoàn thành xuất sắc, công ty có thể phát triển mạnh hơn.

– Có vấn đề gì sao?

Tôn Khiết gật đầu, nói:

– Suy nghĩ của cậu đúng rồi.

– Đương nhiên, đúng rồi. Nhưng đó không phải vấn đề của anh.

Dương Minh cười khổ.

– Không phải vấn đề của cậu thì đến tìm tôi làm gì?

Tôn Khiết cười như không cười, nhìn hắn.

Dương Minh xấu hổ, không ngờ lại bị bắt lỗi trong chính câu nói của mình. May là Tôn Khiết không ép, vẫn chừa đường lui, nên hắn vội sửa lời:

– Đương nhiên không phải. Ý của anh là, không có vấn đề thì anh cũng không cần phiền não. Và còn, anh có thể cùng em chơi 3P rồi!

Nghe vậy, Tôn Khiết liếc hắn một cách sắc bén, nói:

– Nói chính sự đi!

– À, à.

Dương Minh vội vàng đáp, thấy Tôn Khiết mất hứng, liền nói:

– Vấn đề là, buổi triển lãm lần này đều trưng bày các báu vật vô giá. Hiệp hội châu báu cũng trao quá nhiều quyền cho Danh Dương, gần như tất cả mọi chuyện đều ủy quyền cho họ giải quyết.

Hắn kể rõ mọi chuyện.

Nghe xong, Tôn Khiết cũng trầm tư, thật đúng là buổi triển lãm này không tầm thường, từ quản lý đến vật phẩm đều đáng kể.

– Quả thật có vấn đề.

Tôn Khiết ngẩng đầu nhìn Dương Minh, nói:

– Lo lắng của cậu không phải không có lý. Không tệ, xem ra cậu cũng không phải là loại đàn ông ngu ngốc tứ chi phát triển.

Dương Minh cười khổ:

– Trong mắt em, trước đây anh là người như vậy sao?

Tôn Khiết cười nhẹ, không đáp.

Dương Minh tiếp tục:

– Anh biết có chuyện này, nhưng vấn đề nằm ở đâu?

– Vấn đề không chỉ có vài chỗ.

Tôn Khiết cử động nhẹ, thay đổi tư thế ngồi thoải mái. Tuy nhiên, động tác này khiến đôi ngực to lớn của nàng lúc lắc, làm Dương Minh không thể rời mắt.

Nhìn thấy cặp “sắc nhãn” của hắn cứ dòm chằm chằm vào ngực mình, Tôn Khiết ho khan hai tiếng, nói:

– Cậu có nghe không?

– Nghe rồi, nhưng không cần dùng mắt, tai nghe được là đủ.

Dương Minh thật lòng chẳng muốn di chuyển ánh mắt.

Tôn Khiết bó tay. Nếu Dương Minh còn giữ thái độ nghiêm túc, chẳng còn là hắn nữa rồi. Nhưng nàng quen với thái độ của hắn, nên cứ để hắn nhìn:

– Có cần… cởi nút áo ra xem không?

– Không cần, để tối đi.

Dương Minh chăm chú đáp:

– Dù sao cũng đang trong phòng làm việc, để người khác thấy quản lý của mình múa thoát y thì không tốt.

Tôn Khiết muốn nổi giận, định cắn chết hắn, làm sao nói ra những lời này được chứ?

– Chỉ đùa chút thôi.

Dương Minh thấy vẻ mặt không vui của Tôn Khiết, vội vàng thu hồi ánh mắt:

– Anh cũng đâu có muốn nhìn đâu, e hèm. Được rồi, em nói đi.

Trong lòng suy nghĩ, nếu thật muốn nhìn, chẳng cần cởi quần áo, trực tiếp là được.

– Thứ nhất, hiệp hội châu báu Hoa Hạ biết buổi triển lãm này có nhiều báu vật vô giá. Họ không muốn gánh trách nhiệm, nên giao quyền cho Danh Dương. Nếu có vấn đề, họ đều đổ lỗi cho Danh Dương. Đó là một trong những lý do cậu suy nghĩ. Tuy nhiên, tôi nghĩ khả năng này không lớn.

– Thứ hai, có người muốn hãm hại cậu. Để các báu vật tham gia, rồi dùng thủ đoạn lấy trộm hoặc bên trong làm chuyện xấu. Danh Dương sẽ phải chịu thiệt hại. Dù là nội hay ngoại, đều sẽ khiến Danh Dương mất mặt. Khả năng này có thể lớn hơn, nhưng tôi còn nghĩ một khả năng nữa.

– Thứ ba, có đối thủ có thù oán với công ty, muốn gây chuyện, làm giảm thể diện của Danh Dương. Nhưng khả năng này ít hơn. Dù sao, liên quan đến hiệp hội châu báu, rất phiền phức.

Tôn Khiết phân tích cặn kẽ.

Dương Minh nghe vậy, không khỏi sợ hãi. Dù hắn đã nghĩ tới điểm đầu tiên, nhưng điểm thứ hai và thứ ba đều bất ngờ. Dù đã trưởng thành hơn trước nhiều, nhưng vẫn chỉ là lính mới trong lĩnh vực này, dễ bị tổn thương như Tôn Khiết phân tích. Nếu đúng vậy, Danh Dương thật sự gặp nhiều phiền toái!

Lấy cắp từ bên trong là khó phòng bị nhất. Dù có tăng cường nhân lực, trộm cắp trong hiệp hội vẫn là điều dễ xảy ra nhất, làm sao ngăn chặn hiệu quả?

– Trong ba điểm, điểm nào có xác suất cao nhất?

Dương Minh hỏi.

– Thực ra, ba điểm có thể hợp thành một: đó là có người thù oán công ty của cậu, muốn lợi dụng vụ triển lãm để hại cậu.

Tôn Khiết chậm rãi giải thích:

– Ở đây, ta phải xem xét việc tổ chức triển lãm tại Tùng Giang. Quả thật, theo như cậu nói, Tùng Giang không phải thành phố lớn, không thuộc trung ương, cũng không phải tỉnh thành lớn hoặc địa điểm du lịch. Vì sao hiệp hội châu báu lại chọn tổ chức tại đây? Khẳng định là có chuyện.

– Do đó, tôi suy đoán, có người đã dùng tiền mua chuộc các thành viên của hiệp hội châu báu, khiến họ phải tổ chức tại Tùng Giang. Và Tùng Giang chỉ có duy nhất một công ty bảo vệ lớn là Danh Dương. Tất cả các trách nhiệm đều rơi xuống chính họ.

– Về cách hại cậu, theo tôi, có thể là trộm cắp trực tiếp hoặc từ bên trong, rồi bắt cậu đền bù thiệt hại. Nếu không đền nổi, danh tiếng của Danh Dương sẽ sụp đổ, còn cậu cũng mất mặt. Nếu đền nổi, tổn thất cũng rất lớn.

– Do đó, hiệp hội đã trao hết quyền cho Danh Dương, vì họ không muốn chia sẻ trách nhiệm vụ này.

– Đây là phân tích của tôi, ba điểm có thể gộp thành một mục đích rõ ràng của đối phương.

Dương Minh thực sự kinh ngạc khi Tôn Khiết phân tích như vậy, chỉ trong thời gian ngắn đã đoán ra ý đồ của đối phương! Hơn nữa, phân tích của nàng hoàn toàn hợp lý.

– Thì ra là thế!

Dương Minh gật đầu, thành thật nói:

– Tiểu Khiết, cảm ơn em, em thật lợi hại!

Tôn Khiết hiếm khi nghe Dương Minh khiêm tốn như vậy, không khỏi cười đắc ý.

– Biết rồi thì tốt, về sau đừng chơi trò âm mưu quỷ kế trước mặt tôi nữa. Giả dạng làm người khác đi tìm tôi chuyện phiếm, loại chuyện ngu ngốc này đừng làm nữa.

Dương Minh cười khổ, thật không ngờ một chút sơ hở nhỏ cũng có thể giúp Tôn Khiết bóc mẻ thân phận thật của hắn, dù đã quen biết Triệu Oánh lâu như vậy mà nàng còn chẳng hay biết gì về thân phận thực sự của hắn.

– Nếu đã đoán được ý đồ của đối phương rồi, bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Dương Minh còn chưa nghĩ ra đối sách phù hợp, vì hắn vẫn còn non trong lĩnh vực này.

– Chúng ta làm gì? Có liên quan gì đến tôi?

Tôn Khiết hỏi ngược lại.

– Tất nhiên là có, anh là chồng của em, anh gặp phiền phức, phải đền tiền. Nợ vợ là trách nhiệm của chồng!

Dương Minh đáp.

– Hình như cậu có nhiều vợ như vậy? Các nàng nhiều người thế, có thể cùng nhau giúp trả nợ thay cậu sao?

Tôn Khiết nũng nịu.

– Ặc. Các nàng đều không có tiền.

Dương Minh cười nói:

– Đến lúc đó em chắc chắn lo hết.

Tôn Khiết nhướng mày, không tin lời hắn:

– Nếu cậu sợ thì thôi, không đứng ra tổ chức nữa. Tối thiểu cứ bỏ tiền đền hợp đồng là xong. Không có gì to tát đâu.

– Vì một cái cây mà bỏ cả rừng sao?

Dương Minh buồn bực nói:

– Tất cả chỉ là suy đoán, hơn nữa tránh được một lần thì còn tránh được lần sau? Nếu vậy thì công ty ngừng hoạt động luôn đi.

– Nếu cậu đã quyết, thì hỏi tôi làm gì?

Tôn Khiết cười, nói:

– Nếu bọn họ không làm gì, thì không có chuyện gì xảy ra. Còn nếu đúng như tôi suy đoán, thì cậu…

Nàng làm động tác cắt cổ, mang ý nói “kết thúc”.

Dương Minh sững lại, không ngờ Tôn Khiết lại dám nói chuyện giết người như vậy, cứ như Vương Tiếu Yên, liều lĩnh và quyết đoán.

– Nếu bọn họ dám ra tay, cậu cứ thoải mái mà xử lý.

Tôn Khiết nhàn nhạt nói:

– Đương nhiên, trừ khi thật sự phải làm điều đó, còn không thì không cần thiết. Cậu bắt được người của họ, nắm rõ nhược điểm, đàm phán sẽ dễ hơn. Giữ người để đòi tiền chuộc, không ai làm gì được. Nếu chính thức gây chuyện, lợi ích của họ cũng sẽ bị tổn thương. Chính vì vậy, cậu hoàn toàn có thể lợi dụng cơ hội này lấy tiền của họ.

Dương Minh nghe Tôn Khiết phân tích xong, thầm cắn lưỡi. Cô nàng này ngực to nhưng não không nhỏ, thật còn ghê gớm hơn cả mình! Phương pháp này mà nàng cũng nghĩ ra nổi!

– Chỉ cần quản lý chặt chẽ, canh giữ kỹ đống châu báu, không có vấn đề gì chứ?

Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh rồi hỏi:

– Nếu mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy, thì cậu thật khiến tôi thất vọng rồi.

– Làm em thất vọng? Em cũng đâu nắm chắc tất cả mọi chuyện?

Dương Minh cười khổ. Dù có thế lực lớn tại Tùng Giang, hắn vẫn chưa chắc chắn 100%. Trừ khi có thể dùng năng lực đặc biệt để theo dõi tình hình 24/24, nhưng điều đó không thực tế.

– Người đàn ông của tôi còn kém tôi, vậy tôi còn yêu hắn để làm gì?

Tôn Khiết nhún vai, vui vẻ nói:

– Đây coi như là một bài kiểm tra năng lực của cậu. Nếu thất bại, đừng mong có chuyện 3P hoặc 4P gì nữa; không có lần thứ hai đâu.

Dương Minh nghe vậy, mồ hôi đầy trán. Cô nàng Tôn Khiết này còn mạnh hơn mình, mình chỉ muốn 3P thôi, còn nàng đã nghĩ đến 4P rồi! Thật là vô địch. Phải cố gắng hơn, nếu không, có khi còn không đạt nổi 2P.

Dương Minh tin rằng Tôn Khiết nói là làm được. Với cá tính mạnh mẽ của nàng, sẽ không để người đàn ông của mình là phế vật, điều hắn hiểu rõ.

Từ nhỏ đã lớn lên trong một gia đình mạnh mẽ, cô ta cũng rất cương nghị, nên không chấp nhận nổi một người đàn ông yếu kém.

– Vậy em tắm rửa sạch sẽ rồi chờ anh.

Dương Minh thầm nghĩ, dù phải liều mạng, hắn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ này.

– Mạnh mẽ quá rồi đó!

Tôn Khiết bĩu môi, nói:

– Mong là thật sự làm được!

Dù trong giọng nàng có vẻ hời hợt, nhưng thực ra trong lòng rất mong chờ. Dương Minh là người có năng lực, có thể thâu tóm quyền lực của cả hai thành phố Cát Đốn và Tùng Giang, điều đó chứng tỏ hắn không thiếu năng lực.

Dù Cát Đốn và Tùng Giang không lớn như Đông Hải, nhưng cha của hắn phải mất mười năm để khống chế Đông Hải, còn hắn vẫn chưa đến một năm. Nếu không có yếu tố may mắn, điều đó không thể thành công. Đây không phải do may mắn, mà là năng lực thực sự. Vì vậy, nàng không muốn Dương Minh thất bại.

– Vậy em cứ mở mắt ra nhìn đi.

Dương Minh chắc chắn không muốn yếu thế:

– Anh về trước, tối anh sẽ tìm em.

– Buổi tối còn có xã giao.

Tôn Khiết nhìn xuống đồng hồ, rồi nói:

– Xã giao? Anh đi cùng em là được. Người yêu của em nên xuất hiện đúng lúc chứ!

– Được rồi.

Tôn Khiết vui vẻ gật đầu. Buổi tối đó chỉ là mấy người bạn thân có quan hệ làm ăn, không vấn đề khi dẫn theo Dương Minh.

Dương Minh bất ngờ, không ngờ nàng đồng ý dễ dàng như vậy, cứ tưởng sẽ bị nàng từ chối chứ.

– Thế nào, không muốn đi?

Tôn Khiết cười nhìn Dương Minh vì biểu hiện ngơ ngác của hắn.

– Đương nhiên đi. Tối gặp lại.

Dương Minh nói.

– Tối anh đến đón em.

– Sáu giờ, sáu giờ dưới lầu công ty chờ tôi.

Tôn Khiết gật đầu.

– Vậy anh về trước, kiểm tra lại tư liệu triển lãm rồi nhé.

Dương Minh nói rồi đứng dậy chuẩn bị ra về.

– Chờ chút.

Tôn Khiết ngẩng đầu, ngoắc tay về phía hắn.

– Còn chuyện gì nữa? Muốn ôm một cái chia tay phải không?

Dương Minh quay lại, đi tới đằng trước.

– Ôm cái đầu cậu!

Tôn Khiết trừng mắt, móc xấp ảnh trong tủ ra, ném lên bàn, nói:

– Đây là ảnh của cậu. Cầm về nhà làm kỷ niệm đi, để làm gì ở chỗ tôi?

Dương Minh buồn bực nhìn mấy tấm ảnh, vừa liếc qua, hắn liền nhận ra rằng, thằng nhóc Tôn Chí Vĩ chụp hình hắn cùng các cô gái khác. Bất chợt, hắn cảm thấy xấu hổ mà ngượng nghịu.

Tóm tắt:

Dương Minh đến gặp Tôn Khiết để bàn về buổi triển lãm châu báu mà công ty của hắn phụ trách. Tôn Khiết nhận định có nhiều vấn đề có thể xảy ra, từ việc có người hãm hại Dương Minh đến việc tổ chức không hợp lý. Cô phân tích sâu sắc rằng những kẻ thù đang muốn khiến Danh Dương gặp rắc rối và cả hai thảo luận về các biện pháp cần thiết để đối phó với tình huống này. Cuộc trò chuyện vừa căng thẳng vừa hài hước khi Dương Minh thể hiện sự ngưỡng mộ đối với trí tuệ của Tôn Khiết.