Dù đã vẽ mặt nạ, toàn bộ khuôn mặt vẫn lộ rõ vẻ méo mó vì thịnh nộ. Bạch Hạc Đồng Tử ngoảnh đầu, giơ tay túm cổ Đàm Văn Bân nhấc bổng lên. Hai chân lơ lửng, thở không ra hơi, Đàm Văn Bân vẫn cố chỉ về hướng tà vật đào tẩu. Đồng tử dọc của Bạch Hạc Đồng Tử ánh lên màu đỏ. Lần đầu tiên, hắn do dự giữa việc giết chết kẻ bất kính trước mặt và trách nhiệm diệt trừ tà ma.
Bạch Hạc Đồng Tử nhấc bổng Đàm Văn Bân.
Bạch Hạc Đồng Tử do dự với đôi mắt đỏ.Cùng lúc đó, cách đấy không xa, Lý Truy Viễn đang cưỡi trên lưng một con quái vật máu me nhầy nhụa. Mười ngón tay hắn cắm sâu vào hốc mắt của nó, ngọn lửa nghiệp hỏa từ bàn tay tuôn ra, thiêu đốt tâm trí điên loạn của con quái, kẻ mà người ta vẫn gọi là bà Dư. Trong cơn đau đớn của nó, những mảnh ký ức rời rạc hiện lên trong đầu Lý Truy Viễn. Hắn thấy một người phụ nữ trẻ lấm lem bùn đất, đôi tay rữa nát, đang tỉ mẩn nặn ra một hình hài trẻ sơ sinh từ bùn lầy. Rồi hắn thấy cảnh tượng lặp đi lặp lại mỗi đêm: khi người phụ nữ say ngủ, một luồng khí đen từ đứa trẻ bằng đất từ từ chui vào lỗ mũi nàng, bắt đầu quá trình chiếm đoạt và điều khiển.
Lý Truy Viễn dùng nghiệp hỏa khống chế bà Dư.
Người phụ nữ nặn nê thai từ bùn đất.
Khí đen từ nê thai chui vào mũi người phụ nữ.Phía trước, mặt hồ nước đã hiện ra. Con quái vật gầm lên, muốn lao xuống làn nước để trốn thoát. Không được! Lý Truy Viễn gằn giọng, cấy một giọng nói quen thuộc vào tâm trí nó. “Ngài chạy sai hướng rồi! Hướng Đông Bắc! Mau đến hướng Đông Bắc!”
Lý Truy Viễn ngăn bà Dư quay lại hồ nước.Con quái vật khựng lại, mù lòa và mất phương hướng, nó lưỡng lự rồi quay đầu chạy về phía Đông Bắc theo lời chỉ dẫn. Nhưng vừa lúc đó, một bà lão xuất hiện, chặn đường. Đó là người hầu cận trung thành của bà Dư. Thấy chủ nhân chạy ngược, bà ta la lớn: “Ngài chạy ngược rồi! Quay lại đây!”
Hai giọng nói quen thuộc cùng lúc vang lên trong đầu. Một của Lý Truy Viễn, một của bà lão. Bà Dư đứng sững tại chỗ, điên cuồng giậm chân xuống đất, không biết phải nghe theo ai.
Bà Dư giậm chân, không biết nghe ai.Thấy vậy, bà lão không do dự nữa, lao thẳng về phía Lý Truy Viễn. Nhưng ngay khi bà ta sắp chạm tới hắn, một bóng trắng đột nhiên xuất hiện, hất văng bà ta bay xa như một con rối rách. Bạch Hạc Đồng Tử đã tới. Tám cây kim bạc cắm trên người hắn run lên, đôi đồng tử dọc cháy rực phẫn nộ, nhìn thẳng vào Lý Truy Viễn.
Bạch Hạc Đồng Tử hất văng bà lão.
Bạch Hạc Đồng Tử phẫn nộ nhìn Lý Truy Viễn.Lý Truy Viễn chỉ lạnh lùng chỉ tay về phía bà lão đang lồm cồm bò dậy. “Đi, làm tốt việc của ngươi đi.” Nắm đấm của Bạch Hạc Đồng Tử siết chặt kêu răng rắc, nhưng cuối cùng vẫn không nện xuống. Hắn gầm lên, lao tới bà lão, trút toàn bộ cơn giận dữ bằng những cú đấm trời giáng.
Bị đè dưới đất, xương cốt vỡ vụn, bà lão vẫn cố ngước nhìn về phía bà Dư, giọng hấp hối: “Ngài… mau quay lại… hồ nước ở đó…” Bà Dư nghe thấy ý chí cận kề cái chết trong giọng nói người hầu cận. Nàng tin. Con quái vật quay người, lao thẳng xuống hồ và biến mất. Bà lão mỉm cười đắc thắng. Nàng đã cứu được chủ nhân.
Thế nhưng, Lý Truy Viễn cũng cười. Một nụ cười khiến cả bà lão hấp hối và Bạch Hạc Đồng Tử đang thịnh nộ đều phải nghi hoặc. Chàng thiếu niên đi đến mép hồ, vốc một nắm nước. Tay phải hắn chấm vào giữa lông mày, rồi chấm vào vốc nước trên tay trái. Tức thì, một nửa vốc nước biến thành màu đen kịt, rồi cả vốc nước sôi sùng sục như dầu trong chảo lửa. Bà lão trợn trừng mắt kinh hãi. Nỗi quyến luyến của cha mẹ mất con mà bà từng chứng kiến suốt mấy chục năm, không gì có thể so sánh được với cảnh tượng kinh hoàng này.
Lý Truy Viễn chuẩn bị nước đen sôi sùng sục.Lý Truy Viễn đứng bên hồ, một tay bưng vốc nước đen đang sôi, tay kia vẫy về phía mặt hồ, cất lên tiếng gọi như gọi một con chó.
“Hú hú hú… Bà ơi, ăn cơm đi.”
Lý Truy Viễn gọi bà Dư như chó.Mặt nước lặng yên bỗng nổi sóng. Con quái vật trồi lên, da thịt đã hoại tử trắng bệch, nhưng vẫn tham lam trườn về phía bờ, bò lết như một con vật về phía thứ “dưỡng chất” tươi ngon. Khi nó vừa ngẩng đầu lên, Lý Truy Viễn vung tay phải, đập thẳng lên trán nó. Nghiệp hỏa lại bùng lên, nuốt chửng lấy con quái. Lần này, nó không còn sức giãy giụa, chỉ có thể phát ra những tiếng gào thảm thiết khi chút da thịt cuối cùng bị thiêu rụi.
Lý Truy Viễn kết liễu bà Dư bằng nghiệp hỏa.Lý Truy Viễn đứng đó, mỉm cười thưởng thức cảnh tượng. “Người kế thừa Long Vương hai họ Tần, Liễu — Lý Truy Viễn. Hôm nay, tiễn bà Dư lên đường.” Hắn liếc nhìn vốc nước đen vẫn còn sôi trong tay, bất giác thì thầm. “Lý Lan, mẹ nhớ con đến thế cơ à?”
(Hết phần 201)